Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc - Vũ Cách Nguyệt Hoàn Thành. Võ Thần Chúa Tể CV 4.995. Thân Phận Và Hào Quang Hoàn Thành. Hồ Sơ Tội Ác 3: Tơ Đồng Rỏ Máu - Quỷ Cổ Nữ Hoàn thành. Sao Đen - Triệu Huấn Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc. Article author: truyenfull.vn; Reviews from users: 29531 Ratings; Top rated: 3.5 ; Lowest rated: 1 ; Summary of article content: Articles about Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc Đọc truyện Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc của tác giả Vũ Cách Nguyệt, đã full (hoàn thành). Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc. Chương 3 /22 GO. Phái người đưa Diệu Đảm trở về, La Trường Khanh vung ống tay áo ngồi trở lại giường ấm lần nữa, hương nhang lượn lờ trong lò hình tiên hạc, khói trắng mỏng manh tràn ngập trong không khí, mùi thơm này khiến hắn nhớ lại Read Chương 20 from the story Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc by ddthaor (Đan Nguyệt) with 2,916 reads. nguoc, nữcường, langman. Hoa sen tỏa hương, Triêu Mặc mới nạp Chương 21. Chương trước Chương tiếp. Thuận Thiên năm thứ hai mươi ba, đế hoăng, Triêu Mặc kế vị, quốc hiệu là Long Trạch. Tân đế kế vị, lấy quốc sự làm trọng, tuyển tú nữ bị kéo dài trì hoãn, chỉ phong Đào Diệp làm Diệp phi, Phi Vân làm Vân phi, còn có một Tiệp Dư Thính Tuyết. Đào Diệp cầm một bát cháo, từ từ khuấy đều đặn bưng cho Thần Quang. BBoMpIk. Editor + Converter ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^ Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất. Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại. Và... nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^ Giới thiệu Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt. Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế. Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng. Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất. Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . . Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia. Gả cho Triêu Mặc - Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất. Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ. Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh. Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn. Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến. Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất. Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh. Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi. Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con. Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn? Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử. Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng. Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người. . . . . . . Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu. . . . . . .Nguồn Truyện Full - DĐ Lê Quý Đôn Nếu như không cách nào giải thích vì sao một nữ nhân đối xử tốt với ngươi lại không mưu cầu gì, như vậy có phải nàng yêu ngươi không?Triêu Mặc chần chờ nhìn Quang nhi cẩn thận tỉ mỉ rửa chân cho hắn, thật ra thì cũng không phải không thể yêu nàng, nàng cơ khổ không chỗ nương tựa, đoán chừng cũng chưa từng thấy nam nhân có dáng dấp thế này, một buổi sáng tỉnh dậy, đối mặt trượng phu tôn quý xinh đẹp tuyệt trần, tiểu sinh mệnh hèn mọn như thế có thể nào không động lòng, không quấn chặt, cũng chỉ muốn hắn thương tiếc hơn chút, chú ý hơn chút. Nhớ tới tối qua mình chỉ lo tham vui, bỏ lại nàng đã vào nhà ba tháng, trong lòng mơ hồ áy náy, liền chậm rãi kéo tay của nàng.“Quang nhi...”“Điện hạ, đừng quên người đáp ứng nô tì sẽ đi học.”“Ừ.” Trong lòng có thẹn, liền đáp ứng sảng từ khi Quang nhi vào cửa, mặc dù thân thể không sạch sẽ, nhưng nhân phẩm quả thật không xấu, thậm chí đáng giá kính trọng, nàng chịu mệt nhọc, cả mùa đông đều ấm giường cho hắn, mỗi ngày rửa chân xoa bóp cho hắn, thậm chí còn tha thứ đại độ đối đãi nha đầu xinh đẹp trong phủ, cách mỗi hai ba tháng liền phát ít đồ trang sức vải vóc cho họ, ngay cả cái nhìn của ma ma đối với nàng cũng kịch liệt thay mỉ với những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thế này, cũng chỉ có Quang nhi mới nghĩ chu đáo như thế, hiện tại thì tốt rồi, trong phủ có một nữ nhân thế này quản gia cũng không tồi, chỉ cần nàng vĩnh viễn đại độ khéo hiểu lòng người, Triêu Mặc tự nói với mình coi như có ngày tay cầm long quyền cũng sẽ không giết nàng, thậm chí sẽ phong nàng thành Bảo Lâm hoặc Tiệp Dư, đây đã là tấm lòng lớn nhất của một đế vương hắn không hề ngờ rằng có một ngày mình sẽ điên cuồng vì sự độ lượng của nàng...Quang nhi thuở nhỏ bần hàn, nhưng phụ thân là lão sư dạy học, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, lại cũng hơi thông cầm kỳ thư này làm cho Triêu Mặc cảm thấy cuộc sống lại thêm thú vị. Nguyên bổn chỉ muốn ứng phó nàng, giả bộ đi học, ai ngờ nàng thật đáng yêu, cũng cầm một quyển sách, ngồi ở bên cạnh hắn, gặp phải chữ liền không hiểu hỏi hắn, câu không hiểu cũng hỏi hắn, một bài văn bình thường, nàng lại không hiểu đến hai phần ba, sau đó tựu như tiểu đồng học giỏi, quấn lấy hắn bảo giảng giải, lúc hăng hái cao cũng sẽ phát biểu chút ý kiến của mình, những ý kiến này lại khiến hắn thích thú vô bài văn vốn đã xem nát, mỗi lần thảo luận cùng với nàng, đều sẽ có thu hoạch mới, việc này hoặc nhiều hoặc ít áp chế táo bạo và tự phụ trong thời kỳ niên thiếu của nam nhân, khiến lòng của hắn trầm ổn kín kẽ hơn chí đã phát triển đến mỗi ngày không nắm tay của nàng vào thư phòng lại cảm thấy thiếu thiếu gì nhi chơi cờ vây không tốt, cờ ngũ quân lại rất là tuyệt diệu, đây là trò chơi từ bé hắn đã chơi chán, hiện tại kỳ địch thủ, lại bị nâng lên đấu chí, mỗi khi chơi đều giết hết sức thảm thiết, hai bên tổn hại, hai người chắp tay nhau, đa tạ, đa là không biết sao, gần đây nữ nhân luôn luôn thuận theo ý mình này lại cố chấp kiên trì một chuyện, thay đổi thói quen ăn uống của hắn. Ăn nhiều cần thái, hắn cũng không ngại, chỉ là tại sao còn muốn cho hắn uống sữa dê, tuy nói sữa dê kia đã được nàng chưng lại bỏ thêm mật ong, nhưng mùi vị thật sự không lại lý lẽ hùng hồn, còn lấy ra một quyển sách thuốc dính bụi bậm ở trong góc sữa dê ngọt ấm không độc, nhuận tim phổi, bổ phổi thông thận, lại có thể kiện xương cốt. Lời thề son sắt nói phụ thân đại nhân của nàng chính là dựa vào cái này mà nuôi tất cả đệ tử cao lớn mạnh sống với nàng thật vui vẻ, không đành lòng khiến nàng thất vọng, Triêu Mặc liền làm theo, ước chừng là phương pháp này thật có hiệu quả, thân thể hắn đã nhanh chóng cao lớn hơn, nửa năm trôi qua Triêu Mặc đã cao hơn Thần Quang nửa cái đầu, người cũng cứng cáp không ít, mỗi khi hoan ái, Diệu Đảm đều thẹn thùng vuốt toàn thân hắn, nói hắn biến thành một nam nhân thời gian này Diệu Đảm lại náo loạn giận dỗi một lần, nguyên nhân là như vậy, ngày đó hắn cùng với Thần Quang tranh luận về đạo trị quốc của một vị cổ nhân, Quang nhi kiên trì làm dân giàu nước mạnh, hắn cũng đồng ý, nhưng càng kiên trì mở rộng quốc thổ. Quang nhi uyển chuyển biểu đạt coi như hắn thành công cũng không phải là chuyện đáng cao hứng, bởi vì việc này dùng xương trắng chồng chất để đổi lấy, nam nhân có lúc không nên chỉ đánh đánh giết giết, dân giàu nước mạnh mới là căn minh như hắn, tự nhiên biết lời Quang nhi nói không phải không có ý, nhưng miệng lưỡi lại không muốn bại bởi một nữ nhân, liền xảo trá lý luận cùng với nàng, lúc tranh luận kịch liệt nhất thời nổi hứng, lại ấm đầu cúi người tiến lên ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn lảm nhảm của nàng, nhất thời mùi hương thoang thoảng vào phổi, không thể tưởng tượng nổi, tư vị trong đó chỉ có chính hắn sáng tỏ, thành thân đến nay, đây là hành động thân mật nhất hắn làm với Quang nhi, Quang nhi sửng sốt, ước chừng là xấu hổ nhưng lại không dám cự tuyệt, chờ hắn phát hiện có cái gì không đúng thì Diệu Đảm đã đứng ở bên ngoài đình, mắt đỏ, nghiêng đầu liền đi, lại đánh vỡ bình dấm chua nhân luôn bắt người ta dụ dỗ thật là không thú vị, sao nàng lại không học được độ lượng động lòng người như Quang nhi. Triêu Mặc muốn giết tính xấu của nàng, liền không để ý tới nàng, khi đó hắn không muốn thừa nhận, sâu trong nội tâm càng tham luyến môi thơm ngon của Quang nhi, không muốn rời muốn lôi kéo nàng làm chuyện càng quá phận, chỉ là Quang nhi rất giảo hoạt trượt ra, đáng tiếc đã sớm không phải đối thủ của hắn - người đã cao lớn rất nhiều, hắn nhất thời cũng không cố kỵ thân thể nàng có sạch sẽ hay không, trong đầu chỉ có một thanh âm đang gọi ồn dào, muốn thử cảm giác thân thể của nàng, tựa như đối với Diệu Đảm...Hắn không phải người trầm mê tửu sắc, trừ Diệu Đảm cũng không còn hứng thú đụng nữ nhân khác, chỉ là giờ khắc này hắn có chút xung nhi khe khẽ đẩy hắn, cười nói, “Một ngày vợ chồng trăm ngày cũng vậy, điện hạ là một người trọng tình trọng nghĩa, chớ để bởi vì nhỏ mất lớn, nô tì là người hèn mọn, không dám mê hoặc điện hạ, từ đó bỏ lỡ Quận chúa.”Bị nàng nói trúng, Triêu Mặc rốt cuộc là người tự chủ cực mạnh, Quang nhi tốt với hắn như vậy, hắn không thể uất ức nàng, khiến nàng - thân thế không tốt lại rơi vào danh tiếng xấu tranh thủ tình cảm với Quận chúa, liền chậm rãi buông tay ra, bởi vì nàng mà đứng hội săn thú mỗi năm một lần của hoàng tộc từ từ mở ra, người người đều lấy La Trường Khanh - thần xạ thủ đệ nhất thiên hạ mà vẻ bắn cung của La Trường Khanh xác thực danh bất hư truyền, Thần Quang đã biết, điểm này cũng không phủ cách xa năm trượng, xa đến nàng cơ hồ không nhìn rõ dung nhan của thiếu niên, chỉ nhớ mang máng cặp mắt đẹp trong trẻo lạnh lùng kia, cả vùng đất hoàn toàn an tĩnh, chỉ có tên xẹt cực nhanh, tim khẽ đau nhói, thậm chí chưa cảm thụ quá nhiều, thân thể mỏng manh của nàng đã bị xuyên thấu, cái chết rất an hội liên tiếp cử hành ba ngày, trước một ngày Diệu Đảm đã chạy tới Mặc vương phủ, ở chung với Triêu Mặc, náo loạn một hồi, nhưng trong lòng vẫn không bỏ được thiếu niên như ngọc, khi cười khóe miệng thiếu niên hơi vểnh, lông mi thật dài, hình dáng đơn giản kiên nghị, không khỏi khiến nàng nhớ mong ngày đêm, rốt cuộc xệ mặt xuống tới cửa nói xin sai liền sửa còn là một cô gái tốt, Triêu Mặc ôm nàng nói, “Lần sau còn ghen hay không?”“Ghen, cả đời đều ghen. Ta thà tặng cho chàng hai nha đầu xinh đẹp thông phòng, cũng không muốn chàng đụng Thính Tuyết!”“Tại sao?”“Ta chán ghét chàng cười với nó như thế.”“Cười kiểu gì, cười lên không phải đều giống nhau sao, tiểu nữ nhân!”Tiểu biệt thắng tân hôn, hai người trẻ tuổi chàng chàng thiếp thiếp, ma sát ra lửa mạnh, liền nằm xuống giường êm, Diệu Đảm cười khanh khách, kêu Quang thân phận thấp kém, tự nhiên không có tư cách tham gia đại hội săn thú, nhưng sửa sang lại bọc hành lý thay trượng phu vẫn cần thiết. Bưng sữa dê nàng vừa nấu vào, vừa muốn nhắc nhở hắn uống đúng lúc, không cẩn thận thấy một màn trên giường, may là đã có chuẩn bị tâm tư, ban ngày nhìn thấy hình ảnh như vậy vẫn đỏ mặt, vội vàng để sữa dê xuống, nói xin lỗi chạy Mặc ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy không có thú vị 11như vừa rồi, nói không ra quái dị, nhìn qua phương hướng Quang nhi biến mất, nàng có mất hứng hay không, không, nàng không dám! Như vậy chính là cao hứng? Nghĩ tới đây, hắn lại cảm thấy hơi tức Đảm cũng tức giận ngồi dậy, kéo cánh tay hắn, “Triêu Mặc, đi, chơi với ta, chúng ta vừa vặn cùng đi đại hội săn thú, ở chỗ này luôn thấy nàng, khuôn mặt tươi cười, giả tình giả vờ đấy!”“Nói nhăng gì đó.” Triêu Mặc nhăn nhăn không để lại dấu vệt, đứng dậy mặc quần Đảm nện xuống bả vai hắn, chu cái miệng nhỏ nhắn cũng mặc quần áo theo. Kỹ thuật nhảy xinh đẹp kia khiến người khác không thể dời tầm mắt đi, mê đảo rất nhiều vương tôn quý tộc, chỉ có Triêu Mặc không tỏ vẻ gì ngưng mắt nhìn, cũng chỉ có hắn biết ánh mắt của mình một mực yên lặng nhìn người dưới cuộc tuyển tú nhiều hạn chế rốt cuộc kết thúc trong sự không bình tĩnh của đế vương. Nên phong phi thì phong phi, ban tên cho thì ban tên tưởng rằng buổi tối hoàng thượng sẽ lật bảng hiệu của nữ nhi Dương tri phủ, tổng quản cận thân còn chưa kịp phân phó Dương phi tắm rửa thay quần áo, đã không thấy bóng hoàng tới đột nhiên, đột nhiên đến Thần Quang còn chưa kịp giấu kỹ vật trong tay, suýt nữa có ai theo giá, không có ai thông báo, Triêu Mặc cứ mặt không vẻ gì xuất hiện ở trước mắt nàng. Nhìn đồ trong tay, Thần Quang hơi lúng là một đống y phục nhỏ, từng cây kim từng sợi chỉ thêu hết sức tinh xảo.“Thì ra là ngươi còn biết cõi đời này có con trai của chúng ta...” Hắn giống như là hiểu được nhược điểm gì, mặt mày hớn hở cười nhạo!“... Nô tì thẹn với hắn.”“Đúng, ngươi thật sự thẹn với hắn.” Hắn đi về phía trước. Thật ra thì đây là lựa chọn tốt nhất không phải sao, hắn vì tôn nghiêm của một đế vương, không cách nào cho nàng danh phận, con đi theo nàng thì con đường phía trước chỉ có hiểm trở. Chỉ là, tại sao nàng có thể không nhìn hài tử kia một cái, giống như chưa từng tồn tại, nàng biết Thừa Hàn kêu cha, nhưng chưa từng gọi mẹ không.“Hoàng thượng...” Nàng hơi lui về phía sau một bước, kinh ngạc theo dõi tay duỗi đến của hai năm không có đụng nàng, nàng có vẻ không lưu loát và xa lạ, nhưng vẫn khiến cho hắn đêm không thể say giấc, ăn ngủ không rất lâu hắn đã hy vọng La Trường Khanh mau chết, nhưng một khi La gia diệt vong nhanh chóng, xui xẻo vẫn là hắn, làm một đế vương, hắn quá cần một chỗ đứng thăng bằng thế lực khắp nơi, một bên nào ngã cũng không tại thì tốt rồi, hắn mạnh lên từng ngày, thu hồi thế lực, từ từ mở rộng quyền lợi của Phan Tả tướng và Cảnh Ngọc Trung, chỉ cần một cơ hội, hắn sẽ kiên nhẫn chờ cơ hội đó, dù là tổn thất một chút, cũng muốn mạng của La Trường Khanh!Hắn ôm nàng, bàn tay nhẹ nhàng lưu luyến qua mỗi một tấc da thịt của nàng, cởi ra trói buộc dư thừa, đưa mắt nhìn thật sâu khiến sự đề kháng của nàng càng ngày càng yếu, khẽ phát run ngồi phịch ở trong ngực hắn, cuối cùng bị hắn đoạt lấy không đè nén chút người nóng lên, trong thân thể tựa hồ có đốm lửa, trong động tác thành thạo của Triêu Mặc, Thần Quang cố gắng ngửa ra sau, phát ra tiếng khóc đè nén. Sau khi trời đất quay cuồng thì nghênh đón gió êm sóng lặng, mà nàng yên lặng nằm ở trung tâm an tĩnh nhất, thở hổn Mặc dịu dàng nhìn Quang nhi ngủ mê man, xoa xoa mồ hôi đổ trên trán cho nàng, ngược lại vội vàng ôm nàng vào trong ngực, dùng sức ôm, nhớ lại từng ly từng tý đã qua với thành đế vương, nhưng rốt cuộc không có vui sướng và thỏa mãn đã từng tưởng tượng, chỉ còn thống khổ và đau khổ vô không biết mình muốn cái gì, hay là không chịu thừa nhận mình muốn cái ba cùng năm, La Trường Khanh làm phó tướng cho Cảnh Ngọc Trung, chinh chiến Đột đó Thần Quang tiễn hành cho hắn, La Trường Khanh chưa từng nghĩ tới Thính Tuyết còn có thể gặp lại hắn, hắn cho là nàng chỉ muốn sống tốt mà uống rượu của nàng vào, nhìn nàng trầm tĩnh đeo một chuỗi vòng tay tết bằng bụi gai máu lên cho mình thì hoàn toàn khiếp sợ!Thần Quang thích loại vòng tay từ hoa này, hắn liền dạy nàng tết, hơn nữa càng tết càng đẹp, thậm chí còn đẹp hơn hắn khắc kia, hắn tựa hồ đã hiểu ra cái gì, nhưng lại hoàn toàn không hiểu, chỉ có thể kinh ngạc nhìn trong góc tối không người này, Thính Tuyết chậm rãi ôm cổ của hắn, ấn xuống nụ hôn thật sâu, lưỡi thơm mềm nhũn quét qua mỗi một dây thần kinh nhạy cảm của hắn, cảm giác mùi vị này, nguyên lai là Thần Quang a. Hắn cười ôm lấy nàng...Quân đội của Cảnh Ngọc Trung bị mai phục ở trên đường, thần tiễn thủ La Trường Khanh luôn luôn không ai địch nổi lại hoa mắt, không có tinh chuẩn ngày trước, thậm chí ngay cả năng lực tránh né công kích cũng giảm khi ra sức chém giết, đánh lui quân địch, La Trường Khanh cũng bị trọng thương, Cảnh Ngọc Trung cho là hắn không sống tới trời sáng, thế nhưng hắn lại còn sống, thoi thóp một hơi thỉnh cầu về đế đô, hắn muốn gặp mặt một ánh trăng thấp thoáng, Thần Quang khoác áo khoác màu đen đi tới phủ đệ của Cảnh Ngọc Khiên ca ca trên giường tái nhợt rất nhiều, cả chút màu máu cũng không có. Nàng thật không hiểu, hắn rõ ràng biết trong rượu có thuốc, vì sao còn phải uống. Cũng không hiểu hắn rõ ràng tự tay giết chết Thần Quang, rồi lại lộ ra cái loại si mê tưởng niệm và đau thương ở trong lúc lơ đãng...Cho nên, tối nay, nàng tới hỏi như là hồi quang phản chiếu, La Trường Khanh lại tỉnh táo, cho lui người, chỉ nắm thật chặt tay của nàng, nỉ non, thật tốt quá, ta thật sự sợ đây là mộng, Thần Quang, mặc dù ta không biết tại sao bộ dáng của nàng thay đổi, nhưng ta xác định, đây là nàng, không người nào có thể xác định hơn chậm rãi ôm lấy hắn, giống như trước kia nằm trong ngực của hắn, mỉm cười thản nhiên.“Tử Khiên ca ca, trái tim ngươi thật ác, tại sao có thể vứt bỏ Thần Quang đây?”“Thật xin lỗi, ngày đó ta chỉ giả bộ ôm Lan Vũ và Tiêu Tiêu, muốn cho ngươi chết tâm đối với ta, nhưng ta hối hận, rất khổ sở. Nếu như có thể lựa chọn, ta không muốn làm người của La gia...”Cho dù là làm một con mèo một con chó Thần Quang nuôi, cũng sung sướng hơn hiện tại chứ?“Tại sao muốn tổn thương chúng ta, Tiết gia chúng ta đến tột cùng đã làm sai điều gì?!”La Trường Khanh nhịn đau, buồn cười lại cười không ra, lại ôm lấy nàng thật chặt, “Đứa ngốc, muốn các ngươi chết không phải La gia cũng không phải là Tứ hoàng tử Triêu Dực, mà là Đế Quân...”“Đế Quân?!”Đây chính là một chuyện xấu cung đình cấm kỵ nhất. Truyền thuyết Đoan Tĩnh hoàng hậu và Tiết Nhân Cẩn là thanh mai trúc mã, sớm có tư thông. Đế Quân yêu Đoan Tĩnh, sau khi biết chuyện xấu đó thì tính tình đại biến, sau đó tất cả bi kịch đều là từ việc này mà mở biết Tử Khiên ca ca chỉ có thể nói như vậy, bởi vì hắn nhìn qua rất mệt, lại không chịu buông tay ôm nàng có bao lâu không dán sát tim của hắn vậy rồi, ngón tay lạnh như băng của Thần Quang nhẹ nhàng xoa dung nhan tái nhợt của hắn, lướt qua từng tấc từng tấc, tưởng tượng thấy hình ảnh yêu nhau triền miên trước kia.“Tử Khiên ca ca, ngươi thật xinh đẹp, cả đời này Thần Quang chỉ từng thích ngươi...”La Trường Khanh nghe vậy, lộ ra vẻ mặt vui cúi đầu, êm ái ngậm môi thơm của hắn, dịu dàng giống như chỉ sợ người trước mắt vỡ vụn, trong cổ họng có mùi vị ngai ngái, là máu của hắn, lan tràn qua khóe miệng, lây dính váy của nàng.“Thần Quang, ta rất nhớ nàng a” hơi thở của hắn mong manh cố nói, “Nàng còn sống thật sự là quá tốt... Đừng... Không nên tin Triêu Mặc, nghĩ biện pháp trốn đi... Người hận Tiết gia nhất chính là hắn...”“Tử Khiên ca ca, khi ngươi dùng tên bắn Thần Quang, ngực có phải đau giống như ta, đau đến hi vọng mình chưa bao giờ sống cũng chưa từng yêu...” Nàng chậm rãi lau những vết máu kia, lại càng ôm chặt hắn, hai người đã phân không ra, nếu như vậy có thể thiên trường địa cửu, thật là tốt biết Trường Khanh vừa muốn chậm rãi nhắm mắt nhưng bỗng dưng dừng lại, dùng thanh âm yếu ớt nói, “Tên? Ta làm sao nỡ dùng tên bắn Thần Quang... Nha đầu ngốc...”La Trường Khanh ngủ thiếp đi, ngủ ở trong ngực mềm mại của nàng. Thần Quang cũng rốt cuộc không khóc nổi rồi, nàng điên cuồng đánh hắn, mệnh lệnh hắn tỉnh lại, nàng muốn hắn nói rõ ràng, rốt cuộc mũi tên kia là ai bắn tới!Cảnh Ngọc Trung đi vào nói cho nàng biết, Trường Khanh nói hắn không hận nàng, đã sớm muốn chết rồi. Trong chớp mắt hắn buông tha cứu nàng thì kết cục đã định là không thể cứu vãn, hắn không có cố gắng vì tình yêu của bọn họ, bởi vì nàng chết ở trong tay người khác, cho nên sai lầm lớn trong cuộc đời hắn cũng không còn cách vãn hồi, liền lấy mệnh đưa cho Thần Quang hỏi Cảnh Ngọc Trung, cõi đời này có ai có tài bắn cung tốt như La Trường Khanh?Cảnh Ngọc Trung chần chờ một hồi lâu, mới nói, có là thích khách năm đó ám sát Lưu Thái Úy ở cửa La phủ, sau bị La Trường Khanh đả thương bụng, còn có một chính là Đương Kim hoàng thượng, Triêu Mặc. Cái này trừ ông ra, không còn người biết, cũng là do trước đây không lâu Triêu Mặc thu hồi được một bộ phận quyền lợi nhất thời cao hứng, chợt giương cung chiếu vào diều hâu nhanh chóng xẹt qua ở không trung thì võ tướng tài ba Cảnh Ngọc Trung mới phát hiện rõ ràng đương kim Đế Quân là cao thủ thâm tàng bất Quang ôm La Trường Khanh, đột nhiên cười to, cười đến lệ rơi không ngừng. Ta quả nhiên không có yêu nhầm ngươi Tử Khiên ca ca, hi vọng kiếp sau còn có thể gặp nhau, khi đó ngươi nhất định phải dũng cảm, kiên định, không khuất phục hơn kiếp này...Còn nữa, ta tha thứ ngươi, Tử Khiên ca việc đó quyền thế của Triêu Mặc như mặt trời ban không có buồn phiền ở nhà, càng ngày càng không chút kiêng kỵ đoạt lấy Thần Quang, mà Quang nhi của hắn rốt cuộc hối cải, cũng không còn lạnh lùng từ xương như trước, mà lại nhiệt tình như lửa, có lúc, nhìn mình trầm luân ở trên người nàng, Triêu Mặc lại cảm thấy sợ hãi, hắn sợ yêu, càng sợ yêu nàng, nhưng có một loại tình cảm cho tới bây giờ đều không phải nói thu là có thể thu hồi. Vì vậy hắn tự nói với mình, Quang nhi cũng thương chết mấy thần tử quen thuộc nội tình nhất, cuối cùng trong cung lại truyền tới tin tức Thính Tuyết Tiệp dư bạo bệnh bỏ mình, không tới một năm, Đế Quân lại nạp một vị Thần phi, Thần phi ăn nói khéo léo, thông minh quyến rũ, coi thái tử như mình sinh. Năm sau, Đức Diệp hoàng hậu trở thành vị hoàng hậu hòa bình nhường ngôi thứ nhất trong lịch sử, cam nguyện xuống làm Diệp phi, Thần phi thuận lợi thừa kế hậu vị, hiệu Thụy Mặc vừa cố gắng làm một vị hoàng đế tốt, vừa nỗ lực làm một người chồng tốt, chỉ vì một ánh mắt của Quang nhi hắn liền có thể vứt bỏ hậu cung giai lệ, chuyên sủng mình nàng, ở dưới áp lực không ngừng của văn võ bá quan đương triều, mới miễn cưỡng lâm hạnh hai ba vị phi tử, tiếp theo vẫn hàng đêm ngủ lại Thụy Quang cung. Chỉ là Thụy Quang hoàng hậu vẫn không có sinh không muốn sinh, trừ Tử Khiên ca ca, nàng không bao giờ muốn sanh con vì bất luận kẻ nào tử tròn mười tuổi, liền lập Cảnh Ngọc Trung làm đại thần phụ Mặc thường ôm Thần Quang, có lần nhẹ nhàng nói ra, về sau không bao giờ tổn thương Quang nhi nữa, những lời ta nói ngày trước đều là giả, nàng là nữ nhân ta thích nhất...Làm một đế vương, cả tư cách nói yêu hắn cũng không không thể để cho bất luận kẻ nào biết hắn có tình yêu, bao gồm Quang thật vất vả mới có hôm nay, hôm nay ai cũng phải thần phục hắn, cả Quang nhi ngày xưa làm sao cũng bắt không được cũng chủ động xin cởi áo ra, thẹn thùng mặc hắn ta cần ta cứ không bao giờ còn là nghiệt chủng mà phụ vương say rượu cường bạo em vợ sinh ra nữa. Ở trong lòng mẫu hậu chỉ có thái tử ca ca, cho tới bây giờ chưa tình có hắn, bởi vì hắn chỉ là con của muội muội bà, mà con của bà thì đang ở chỗ Tiết Nhân Cẩn, trải qua cuộc sống vui vẻ, mẫu hậu luôn có thể trìu mến vô cùng, cả nằm mơ cũng nỉ non Thần Quang a Thần Quang...Ngày gặp chuyện không may, ở trong lòng của mẫu hậu cũng chỉ có thái tử ca ca, sống chết của hắn không ai trông nom. Phụ vương muốn giết hắn, nói phàm là người có quan hệ với kẻ đó đều phải chết, muội muội của mẫu hậu vào cung cầu cạnh, cầu xin tỷ phu bà tha cho đứa trẻ đáng thương này, dù sao hắn không phải Đoan Tĩnh sinh ra, mà là do người em vợ như nàng sinh!Kiếm trong tay phụ vương chậm rãi rơi xuống. Muội muội của mẫu hậu khóc ôm lấy hắn, bộ dáng trìu mến kia mới giống như một mẫu thân chân thật vui vẻ, rốt cuộc có người thích trộm đi khôi giáp của La Trường Khanh, xâm nhập vào quân đội, thừa dịp loạn xông vào Tiết biết nữ tử kia, gọi Tiết Thần Quang, luôn dùng các loại cớ xâm nhập vào trong cung, tự cho là không có ai phát hiện. Mẫu hậu len lén hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, còn ôm nàng, thậm chí vì nàng, đuổi đi hắn đang khóc muốn mẫu thân, hắn mới năm tuổi!Trên váy nữ tử này dính máu, giống như động vật nhỏ bất lực nào đó khi tuyệt vọng chạy trốn, một hồi kêu phụ thân, một hồi kêu Tử Khiên ca ca, hắn cảm thấy thật là quá buồn cười quá thống khoái!Chậm rãi kéo cung ra, ở trong lửa mạnh và khói dày đặc bắn về phía ngực vừa mới bắt đầu trổ mã của nàng...Hôm nay, chuyện cũ đi qua rất sạch sẽ, hắn thận trọng che chở tất cả có được bây giờ, đúc thành một căn nhà sắt bền chắc, bảo vệ hắn cùng với Quang nhi, ai cũng không thể cướp đi Quang nhi của muốn Quang nhi thương hắn, yêu bằng cả trái tim, giao ra tim và thân thể, hắn thích dong ruỗi ở trong cơ thể nàng, đưa mắt nhìn bộ dạng thống khổ giãy dụa của nàng, thích vẻ quyến rũ tột khi khi nàng ôm mình thật chặt leo lên vui vẻ, tất cả tất cả đều làm cho hắn điên cuồng...Hắn yêu nàng yêu đến tận Thái tử mười ba tuổi, Thần Quang rồi, nhìn qua vẫn xinh đẹp như thiếu nữ, da thịt trơn nhẵn non như nước. Triêu Mặc ba mươi ba tuổi là độ tuổi thành thục nhất xinh đẹp nhất của một người đàn ông, không biết mê đảo trái tim của bao nhiêu giai nhân, bất đắc dĩ thánh ân độc sủng Thụy Quang, cũng may Đế Quân chỉ tuyển tú nữ một năm, sau lần đó không còn động tĩnh. Khiến cho nữ nhân chết già không gặp đế vương trong cung đình giảm rất đó vừa đúng đến ngày giỗ của Tử Khiên ca ca, nàng đã nói tha thứ hắn, cho nên ở ngày này, rất là nhớ ái của Triêu Mặc đối với nàng đã đạt đến cường thịnh, rồi lại thời thời khắc khắc cẩn thận, chỉ sợ truyền ra lời đồn nàng mê hoặc lòng vua. Thỉnh thoảng cũng sẽ đến cung phi tử khác ngủ một giấc cho có hình thức, dùng để chứng minh mình cũng không có chuyên sủng Thụy Quang hoàng đó vài ngày có một phi tử ỷ mình có chút thông minh, lại xinh đẹp vô cùng, hết sức bất mãn đối với Thần Quang, liên hiệp ngoại thích muốn gia hại Thần Quang, chỉ là chuyện còn chưa có áp dụng, phụ thân của vị phi tử liền ngoài ý muốn bỏ đó về sau Triêu Mặc không còn gặp nữ nhân kia nữa, đại khái là bị Thần Quang tự mình xử trí. Hắn biết Quang nhi xấu tính, cũng biết nàng có thủ đoạn, nhưng hắn yêu nàng thì làm sao bây giờ, chỉ cần không ảnh hưởng chánh quyền của hắn, chuyện làm sạch sẽ, hậu cung đó cứ giao cho nàng muốn làm gì thì làm đó mỗi nữ nhân nhìn thấy Thụy Quang hoàng hậu đều như chuột gặp mèo, cũng có người không tin tà càng muốn đấu với nàng, đều không ngoại lệ, chết không thấy xác sống không gặp người, mà Đế Quân lại mở một con mắt nhắm một con mắt với mấy việc này.“Hôm nay vì sao Hoàng thượng không có mang tùy tùng?”“Trẫm không hy vọng có bất kỳ người nào đến quấy rầy.” Triêu Mặc nhẹ nhàng ôm nàng, hai người ân ái như lúc ban Quang nhìn lầu các tịch mịch hoa lệ này, chậm rãi rót một ly rượu, “Hoàng thượng, dám uống không?”Không có bất kỳ người hầu ở bên, cũng không có kim bạc, nàng khéo cười tươi đẹp bưng rượu đưa tới cạnh môi hắn.“Có gì không dám?” Tròng mắt hắn nhìn ly rượu trong kia, cũng không có động Quang cười nhạt, uống một hơi cạn sạch mặt Triêu Mặc xẹt qua một tia chán nản. Hắn cầm lên ly rượu trong tay nàng, yên lặng rót một ly, cũng uống một hơi cạn theo thói quen dựa vào bờ vai của hắn, lấy ra khăn lụa có mùi thơm đặc biệt, lau sạch vết rượu nhạt ở khóe miệng hắn, ngược lại chủ động đưa lên môi đỏ mọng tràn đầy mùi rượu, hồng đẹp thật nhu tình, nghênh đón nụ hôn của nàng không chậm trễ chút nào, chỉ là Triêu Mặc, những việc không may mắn của Quang nhi đều là một tay ngươi tạo thành, hôm nay ngươi bảo Quang nhi làm sao tha thứ. Ta mất đi hai người đàn ông yêu nhất trong sinh mệnh, phụ thân đại nhân và Tử Khiên ca ca, hận này ai tới an ủi?Không có bọn họ, Quang nhi đã sớm thịt nát xương giờ khắc chúng ta hôn nhau này, ta cảm thấy ngươi có lẽ không đáng chết, ngươi là hoàng thượng tốt, người cha tốt... Những năm này Quang nhi giết không ít người vô tội, cũng làm không ít chuyện thất đức, đến lúc nên trả rồi. Về phần ngươi, hãy sống tiếp đi, thay ta chăm sóc Thừa Hàn thật đời của nàng chỉ có ba mươi ba tuổi, sau khi suy nghĩ thông tất cả thì an tĩnh hết đi. Triêu Mặc lau sạch vết máu ở khóe miệng nàng, nhẹ nhàng ôm nàng như chưa có gì xảy ra, thưởng thức trăng sáng như nước ngoài cửa rốt cuộc vẫn không nỡ giết ra lòng bàn tay của nàng, miếng độc dược kia còn nguyên, thật ra thì nàng đại khái có thể bỏ vào trong miệng dây dưa với hắn, sau đó thanh âm gì cũng không có, hắn ôm nàng cùng nhau rời khỏi thế giới là, nàng vẫn bỏ qua, một thân một mình rời đi. Có lẽ cũng mệt mỏi hắn, sống đủ những ngày hư tình giả ý Quang nhi, kiếp này của nàng rốt cuộc có khắc nào yêu ta không, nàng đến tột cùng yêu ai?Nàng ôm mục đích gì để đối xử tốt với ta, rồi lại ôm mục đích gì chết đi, sau đó thật là độc ác, rời đi ta, rời đi nhi tử cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng liếc mắt một cung điện của nàng trừ không khí trầm lặng xa hoa cái gì cũng không có để lại, không có bất kỳ đồ dính linh khí của nàng. Chỉ có dưới gối, lặng lẽ để một tờ giấy đã ố vàng, trên đó viết Tử Khiên yêu Thần là năm chữ đầu tiên Tử Khiên ca ca dạy nàng học. Thời nay, phụ nữ ngoại tình chẳng còn là chuyện hiếm. Tuy nhiên, vào thời phong kiến với quan niệm "trọng nam khinh nữ" nặng nề, thì người phụ nữ dù bất kể tầng lớp nào cũng chỉ có giá trị như một người để duy trì nòi giống, không được phép làm những chuyện "vô đạo" như ngoại tình và phải luôn luôn giữ gìn phẩm hạnh cao đẹp, mặc cho chồng mình có năm thê bảy thiếp đi chăng nữa. Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, kể cả phụ nữ phong kiến ở chế độ quân chủ, dù cho có ngồi lên được vị trí Mẫu nghi cũng vẫn không hiếm có những sự vụ "vượt rào" gây chấn động lịch sử.Ảnh minh họaVà câu chuyện về vị Hoàng hậu họ Phùng dưới đây là một câu chuyện như thế. Thậm chí còn ghê gớm hơn khi nàng đã dám qua mặt Hoàng đế mà léng phéng với… thái giám trong cung. Chưa kể, trước đó, nàng còn nhẫn tâm hãm hại em gái cùng cha khác mẹ của mình vốn là Hoàng hậu tiền nhiệm, mặc cho người em này đã từng yêu thương mà giúp đỡ nàng đặt chân vào cung sau một thời gian dài "quy ẩn".Hoàng hậu bạc nghĩa hãm hại em gái cùng cha khác mẹVị Hoàng hậu đó, không ai khác chính là Phùng Nhuận, hay còn được gọi là Phùng Hoàng Hậu, nàng là vợ của Hiếu Văn Đế triều đại Bắc Ngụy. Sử liệu ghi chép về tuổi thơ và xuất thân của nàng khá sơ sài, chỉ biết nàng sinh ra trong một gia đình thuộc hoàng tộc với cha là thái sư Phùng Hi – anh trai ruột của Phùng Thái hậu quá cố triều Bắc Ngụy. Mẹ nàng là Thương thị, cũng là một người thuộc dòng dõi đài các quyền lực.Ảnh minh họaTuổi thơ của nàng êm đềm với gia đình cho đến năm 13 tuổi, nàng cùng người em gái ruột được nhập cung làm phi tần của Hiếu Văn Đế, và bằng cốt cách của một tiểu thư đài các đoan trang, nàng và em cũng sớm được Hoàng đế sủng ái. Tuy nhiên, không lâu sau đó, em gái nàng lâm bệnh nặng và qua đời, bản thân nàng thì buồn trước cái chết của em và cũng mắc bệnh lạ, nên đành phải rời cung để về nhà tịnh dưỡng. Một thời gian ngắn sau nàng xuất gia đi tu "quy ẩn" từ bỏ hồng trần. Cứ tưởng trang đời của nàng sẽ cứ an yên từ đây, vui vầy với cỏ cây sống đời đạo thanh không, chẳng bao lâu nàng lại hồi cung do người em gái cùng cha khác mẹ với nàng, lúc này là một Hoàng hậu mẫu mực, cai quản chu toàn mọi việc trong cung, lại được lòng tất cả bá tánh, đã khuyên Hiếu Văn Đế rước chị mình về lại để làm tròn bổn phận của một phi tần dang dở xưa kia. Thế là mùa hè năm 496, Phùng Nhuận hồi cung, được Hiếu Văn Đế sắc phong làm Chiêu Nghi. Nàng tiếp tục trở thành một sủng phi của Hoàng đế.Ảnh minh họaTuy nhiên, do bản tính tham lam đố kỵ, nên dù được em gái Hoàng hậu cùng cha đối đãi như một người chị ân tình ruột thịt, nàng Phùng Chiêu nghi vẫn cho rằng bản thân mình là chị gái, lại vào cung từ sớm năm 13 tuổi, bây giờ lại chịu thua vai vế trong cung với em gái. Thế là Phùng Chiêu nghi bày mưu hãm hại Hoàng hậu. Nàng đã vu khống em gái mình là một người ngoan cố, cứng đầu, dám chống lại các chính sách của Hoàng là sau nhiều lần nỉ non với Hiếu Văn Đế, đồng thời loan tin xấu hãm hại Hoàng hậu. Cuối cùng, mùa thu cùng năm 496, Hiếu Văn Đế phế truất Hoàng hậu, Hoàng hậu uất ức, lập tức rời cung. Sang năm 497 thì Hiếu Văn Đế sắc phong Phùng Chiêu nghi trở thành Hoàng hậu thay thế. Từ đó, nàng chính thức trở thành Mẫu nghi thiên hạ của cả một giang sơn Bắc hậu "vô đạo" dám dan díu với thái giám sau lưng Hoàng đếVốn Phùng Nhuận nổi tiếng thông minh lại biết cách nói lời ngon ngọt làm lấy lòng người khác vì thế, suốt thời gian làm Hoàng hậu, nàng đã được Hoàng đế sủng ái hết mực. Hai người gắn bó với nhau như hình với bóng, sống vô cùng hạnh phúc bên nhau. Không bao lâu sau, Bắc Ngụy gặp chuyện binh biến, Hiếu Văn Đế phải rời cung, thân chinh xuất binh đi chống giặc. Hoàng cung lúc này chỉ còn lại Phùng Nhuận.Ảnh minh họaSống cảnh thiếu vắng chồng, lại không chịu nổi cảnh cô độc quạnh quẽ phòng the, Phùng Nhuận liền tìm cách dan díu với một thái giám tên là Cao Bồ Tát. Thực chất, đây là một tên hoạn quan trá hình bởi hắn ta đã lách luật, vượt qua vòng "tịnh thân" để trà trộn vào hoàng cung làm thái giám, mưu cầu chút quyền lực và giàu sang. Thêm vào đó, Cao Bồ Tát lại là một kẻ rất khôi ngô tuấn tú, thân hình vạm vỡ, tráng kiện nên càng dễ làm Phùng Hoàng hậu động lòng. Sử sách chép rằng, trong suốt thời gian Văn Đế xa hoàng cung sống ở Nhữ Nam, Phùng thị gần như công khai qua lại với Cao Bồ Tát trong chốn hậu Bồ Tát tuy chỉ là một thái giám trong cung nhưng đã sớm thành lập một thế lực cho riêng mình, Phùng Nhuận cũng chẳng vừa khi cấu kết chia bè chia phái trong cung suốt thời gian Hiếu Văn Đế xuất cung đánh trận bên ngoài. Vì thế, khi hai người đứng đầu của hai thế lực này hợp lại, dù có trái với luân thường đạo lý đi chăng nữa, có lộ liễu đi chăng nữa thì cũng không ai dám hó hé nửa lời với Hiếu Văn Đế.Ảnh minh họaTuy vậy mà cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra khi Phùng Nhuận ngày càng tác oai tác quái. Nàng đã dùng quyền lực của một Hoàng hậu mà bắt ép Bành Thành Công chúa – một cô Công chúa vô cùng xinh đẹp nhưng đã sớm trở thành góa phụ vì chồng qua đời sớm - gả cho em trai của mình là Phùng Túc, mặc cho Công chúa hết lời cự tuyệt. Thế là, biết không thể nào chống lại Phùng Hoàng hậu, Công chúa đã âm thầm sai người mật báo với Hiếu Văn Đế ở xa để cho hay rằng Hoàng hậu trong cung lạm dụng quyền lực, ép người quá đáng và ngoại tình với một tên Thái Đế nghe xong, vừa sững sờ vừa giận dữ, tuy nhiên cho rằng em gái vì không muốn cưới Phùng Túc nên mới nghĩ ra chuyện này. Thế nhưng, sau đó, một hoạn quan thân tín của Hiếu Văn Đế là Lưu Đằng đã tới mật báo với Hiếu Văn Đế chuyện tư tình của Phùng Hoàng hậu. Tới lúc này, ảo tưởng của Hiếu Văn Đế về mỹ nhân họ Phùng mới thực sự tan vỡ. Hoàng đế bản lĩnh một thời ngã vật xuống đất ngay trong doanh trại của đội quân hùng kết của một Hoàng hậu bội bạc Ảnh minh họaPhùng Hoàng hậu cũng nhanh chóng biết được chuyện tư thông của mình đã bại lộ nên tìm gặp mẹ đẻ là Thường thị để bàn cách đối phó. Hai mẹ con họ Phùng quyết định mời một nữ phù thủy vào cung tìm cách yểm bùa, nguyền rủa Hiếu Văn Đế sớm chết để mình có thể thâu tóm quyền lực trong triều đình. Sau đó, để thám thính tình hình, Phùng Hoàng hậu cử rất nhiều tâm phúc của mình tới doanh trại của Hiếu Văn Đế để "thăm nom". Để khỏi rút dây động rừng, Hiếu Văn Đế giả như không biết chuyện gì đang xảy ra trong năm 499, Hiếu Văn Đế bí mật đột ngột quay trở về kinh đô Lạc Dương. Sau đó, ông liền cho người bắt Cao Bồ Tát lại thẩm vấn để xác thực chuyện gian díu với Hoàng hậu. Chịu không nổi đòn roi, Cao Bồ Tát đành khai hết tất cả với Hiếu Văn Đế, khai cả chuyện Hoàng hậu dùng bùa chú để hãm hại Hoàng đế. Thế là, Hiếu Văn Đế nghe xong đau đớn như đứt từng khúc ruột, điên tiết cho người bắt Phùng Hoàng hậu khám xét, lúc này trong người Phùng Nhuận rơi ra một đoản đao có khắc chữ tà thuật.Ảnh minh họaĐau đớn trước người vợ mình yêu thương vốn đã gian díu mang tội tày trời, lại còn cả gan dùng tà thuật hãm hại mình, Hiếu Văn Đế liền sai người chém đầu Phùng Hoàng hậu. Tuy nhiên, Phùng Hoàng Hậu không phục trước cái chết ban cho mình, nàng liền khóc lóc van xin, nỉ non với Hiếu Văn Đế. Cuối cùng vì quá thương vợ, Hiếu Văn Đế đành tha cho nàng. Tuy nhiên, ông vẫn cho người giam nàng vào lãnh cung và không bao giờ nhìn đến mặt nàng một lần nào cùng, vì sốc trước những chuyện vô đạo mà Hoàng hậu làm sau lưng mình dù mọi chuyện có thể coi như đã được giải quyết, sức khỏe Hiếu Văn Đế vẫn ngày càng suy kiệt. Đến lúc gần lâm chung, sợ rằng sau này khi mình chết đi, Phùng Hoàng hậu lại tác oai tác quái mà không ai cản được, ông mới ra lệnh "Sau khi ta chết, sợ rằng không có ai khống chế được Hoàng hậu. Các ngươi hãy dùng di lệnh của ta ban chết cho bà ta. Tuy nhiên, vẫn tổ chức tang lễ như của Hoàng hậu, đừng làm bại hoại thanh danh nhà họ Phùng". Ảnh minh họaSau khi Văn Đế qua đời, một số thân vương tuân theo di mệnh, ban thuốc độc cho Phùng Nhuận uống. Tuy nhiên, đến nước này Phùng Hoàng hậu vẫn một mực không chịu uống, không còn cách nào khác, các phân vương đành sai người ép đổ vào miệng nàng ta. Sau đó, Phùng Nhuận qua đời nhưng vẫn được ân huệ cuối cùng là được tổ chức tang lễ theo đúng nghi thức cung đình, và được ban cho thụy hiệu là U Hoàng hậu. Kết thúc cuộc đời của một đài các tuy quyền lực, được yêu thương nuông chiều nhưng lại vô đạo, bất nhân bất nghĩa đến độ hiếm có trong dòng lịch sử Trung Hoa phong kiến.Nguồn Qulishi, Sina, Editor + Converter ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^ Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất. Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại. Và… nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^ Giới thiệu Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt. Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế. Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng. Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất. Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . . Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia. Gả cho Triêu Mặc – Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất. Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ. Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh. Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn. Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến. Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất. Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh. Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi. Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con. Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn? Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử. Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng. Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người. . . . . . . Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu. . . . . . .

hoàng hậu xinh đẹp ác độc